Thế mà điêu #1 – Làm hùng hục 8h cho năng suất 100%

Thi thoảng đâu đó, chúng ta vẫn bắt gặp các cụm từ như kiểu “tối ưu hoá năng lực bản thân“, hay “100% hiệu suất công việc“., hay những lời vừa dụ dỗ, vừa răn đe như kiểu: “CHỈ CẦN TẬP TRUNG LÀM VIỆC ĐÚNG 8H MỖI NGÀY LÀ NĂNG SUẤT ĐÃ NGẤT NGƯỞNG RỒI!”.Cho dù sử dụng con tim hay khối óc, chúng ta cũng thừa biết rằn cái con số 100% đó là không tưởng. Vậy mà người ta, nhất là các ông sếp vẫn leo lẻo cái mồm về chiện này. Thế mà điêu!

Hãy trở lại thưở hồng hoang của công nghiệp, máy móc xuất hiện và đáp ứng được những đơn hàng vượt trội hơn rất nhiều so với năng suất lao động của con người. Chả thế mà chính máy móc đã đẩy con người tới những cuộc thịnh nộ, đập phá máy móc. Cuối cùng, con người bắt tay với máy, để điều hành máy chứ không giận hờn vu vơ vì bị máy nó cướp mất việc. 

Cách mạng Công nghiệp làm con người và máy móc giận hờn nhau

Đến khi máy tính xuất hiện, chúng mở ra một kỷ nguyên mới, nhưng vẫn chưa thay thế được con người, bởi máy móc tinh vi lắm mới chỉ có tắt tất bật bật. Khoảng những năm 70, một chuyên gia phần mềm hạng bự thu thập khoảng $50,000/ năm; một tay mới ra trường thu nhập giỏi lắm, ăn may thì được $15,000/ năm; trong khi một chiếc máy tính có giá cả vài chục ngàn đô. Tuy nhiên, các tập đoàn vẫn bỏ hàng núi tiền để mua sắm, hoặc thuê máy móc. Số tiền trả lương cho máy và số tiền trả lương cho người ở hai vế của một phép so sánh hết sức khập khiễng. 

Máy móc và tiền lương, cặp giá trị đó vẫn song hành cho đến ngày nay, và không hề dối lập. Các ông chủ chi tiền cho 1 cỗ máy, và muốn hưởng lợi tối đa từ chúng. Họ tăng lên 2 máy, 3 máy, rồi n máy, và tất nhiên, vẫn muốn tối đa lợi nhuận. Đối với con người, cũng chẳng có lý do nào để họ làm khác đi cả, bởi họ đã quen sử dụng những chiếc máy rồi, hehe… 

Và đến ngày nay, con người với máy móc vẫn giận hờn nhau...

Khi máy móc mới được phát minh và còn là thứ đắt tiền, chúng ta tận dụng chúng từng phút từng giây. Cùng với sự hiện đại ngày càng có của một thiết bị, thời gian ta sử dụng chúng lại luôn tiệm cận với trục hoành của đồ thị. Những máy móc cơ khí trong các nhà máy hạng nặng được chia thành từng ca chạy máy, mỗi ca chạy phải đảm bảo được tối ưu hoá hiệu suất. Một chiếc máy tính cầm tay cũng thường được dùng cho tới khi mờ phím, hoặc dã man hơn là nát bét cả bàn phím. Nhưng một chiếc ipad trong nhiều gia đình lại chỉ thể hiện vai trò quan trọng nhất của nó khi cho các bé ăn bột… 

MÁY MÓC CŨNG KHÔNG BIẾT THẾ NÀO LÀ 100%, ĐỪNG NÓI ĐẾN CON NGƯỜI!

Quản trị học là một ngành khoa học vĩ đại và đầy tính nhân văn, trong đó có một bộ môn là (Human Resource) Quản trị nguồn nhân lực. Thế nhưng hỡi các bạn làm HR, hãy tư duy với đối tượng con người là đúng con người, chứ không phải là một loại nguồn lực. Bây giờ, khi suy nghĩ như một con người rồi, các bạn sẽ thấy rất rõ. Nếu chúng ta đang hoạt động ở mức 100%, chúng ta không có một thời khắc nào là thấp điểm cả. Chúng ta được kì vọng chạy từ nhiệm vụ này sang một sự gián đoạn khác, mà không kèm theo bất kì một chút suy nghĩ nào cả. 

Trong bất kì quá trình thực hiện nhiệm vụ nào, sẽ rất hiếm khi, và gần như không thể nào ta đạt được trạng thái 100% năng suất! Thời gian chết là khoảng trống giữa mốc 100% năng suất và năng suất thực sự. Hãy đối chiếu lại với bản thân, xem liệu bạn có đang lãng phí thời gian của mình để nâng cao năng suất nhưng thực tế lại từng bước đưa mình vào những khoảng Thời gian chết?

Ở đây, chúng ta thấy ít nhất hai điều không thể thực hiện được: (1) sự đa nhiệm không bị gián đoạn, và (2) đầu óc trống rỗng.

// Quảng cáo:

Hôm qua tôi đọc được một trò chơi thế này. Một mụ phù thuỷ treo thưởng $xxx cho bất kì một ai vừa quấy được nồi cháo và vừa KHÔNG nghĩ tới con thỏ trắng. Nếu ai nghĩ tới thì sẽ bị biến thành con thỏ trắng trong xxx giờ. Bạn có quyền tự đặt ra con số và đánh cược với chính bản thân mình. Hãy thử bật đồng hồ lên, nghĩ tới nồi cháo, và KHÔNG nghĩ tới con thỏ trắng, xem bạn duy trì việc đó được bao lâu?

Giờ thì tôi chắc, tất cả chúng ta đều đã biến thành những con thỏ, trắng, hoặc đen, hoặc xám, hoặc biết đâu đấy là thỏ lai bồ câu, đại bàng, ốc sên… huhu… 

// Hết quảng cáo 

VỀ MẶT BẢN CHẤT, con người không thể đa nhiệm mọi lúc mọi nơi, không thể nhanh chóng chuyển đổi như các chương trình máy tính. Khi máy tính chuyển chương trình, nó tạo ra một bản sao hoàn hảo của những gì đang làm vào bộ nhớ, và sẽ đọc lại một lần nữa khi được chuyển lại chế độ. Nhưng chúng ta là con người, chúng ta không thể tạo ra những bản sao hoàn hảo như vậy chỉ trong chớp mắt; và khi chuyển lại kênh, chúng ta cũng không thể hoàn toàn trở lại được, dù trong nhiều cái chớp mắt. Vì vậy, bạn bắt buộc phải trả giá khi thay đổi các ngữ cảnh của nhiệm vụ hiện tại, vì bất giác, chúng ta đã phải ghi nhớ rất nhiều thứ không liên quan khi ta buộc phải đổi tab. 

Thế nên, mọi sự chuyển đổi bối cảnh không gian, thời gian, hay ngữ cảnh của chính công việc đều khiến chúng ta phải sắp xếp lại mọi thứ. Não bộ không cho phép chúng ta phân bổ hoàn toàn thời gian cho một nhiệm vụ đầu tiên, sau đó đến nhiệm vụ khác. Và nếu nhận được 3 nhiệm vụ, ta cũng không chia đều cho mỗi bạn 33.33%!!!

Giả dụ con người có thể hoạt động được tập trung 100%, và bạn khuyến khích/ ép buộc nhân viên của mình sử dụng 100% hoàn hảo (ít nhất là thời gian) để làm một việc, bạn có tin là họ sẽ làm? 

Đối với người lao động, ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CƠ HỘI! Họ không thể có khả năng xem xét nó, họ không có thời gian để xem xét nó!

Và thế là, bạn sẽ có được những nhân viên biết thực hiện công việc của mình bằng cách học vẹt, đối phó với sự ngắt quãng công việc của họ bằng cách tốt nhất mà họ có thể. Họ sẽ làm càng ít càng tốt, làm đủ để đạt được sự hài lòng của bạn. Họ không nghĩ đến cách để cải tiến, không suy nghĩ để giúp đỡ người khác, không nghĩ cách để đổi mới. Họ chỉ nghĩ rằng: “Thế quái nào tôi có thể thoát khỏi cái núi việc này?”. Thật khủng khiếp cho chính họ, cho từng sản phẩm, và cho tất cả mọi người mà họ phải gặp… 

Bạn Craig Reid, HR consuntant của BNet, Telstra Enterprise & Government (AUS) khi còn học đại học ngành nhân sự đã làm một thí nghiệm. Thí nghiệm thống kê về hiệu suất làm việc của những người công nhân năng suất nhất trong một nhà máy.Về cơ bản, nó đã phát hiện ra rằng những người làm việc nhanh chóng chỉ có thể giữ đúng tiến độ nhanh chóng đó trong một khoảng thời gian nhất định, trước khi họ đốt cháy hết nguồn năng lượng của mình cho quãng tập trung đó. Trong khi những người làm việc với một tốc độ ổn định (có thể không cao) trong thời gian dài, lại là những người có năng suất hiệu quả nhất.

Vậy tốt hơn là ta nên chậm lại, thay vì dồn sức quá nhiều?

Thí nghiệm rên cho thấy, những người “lao động nhanh” đã có thể hoạt động tới gần 100% năng suất, trong khi những người khác chỉ ở cỡ 70%. Khi các công nhân “lao động nhanh” đã qua giai đoạn hùng hục, năng suất của họ chỉ còn khoảng 30%, và năng suất trung bình tích luỹ giảm hơn nhiều so với mẫu số chung.

Quality cost graph của bạn Kristel Pamela P. Caluya, cho thấy sự giẳng co giữa chi phí để kiểm soát, và chi phí cho các thất bại. Nếu ta kiểm soát càn chặt, thì chi cho thất bại càng ít, và ngược lại. Thông thường, chúng ta thoả hiệp ở giữa, bởi vì biết ra sao ngày sau, mình có nhau hay thêm khổ đau… 

Khi yêu cầu cộng sự của mình hoạt động 10h, 12h hay thậm chí là 16h/ ngày, bạn sẽ thu được ít kết quả hơn khi bạn có kế hoạch phù hợp cho họ thực hiện công việc thuần tuý khoảng 6h mỗi ngày (ví dụ thế). Mọi người cần thời gian để đọc email, hiểu email; cần họp đều đặn để trao đổi, cần nghỉ ngơi sinh học, thảo luận về một nồi lẩu, một cái bánh mì hay bất kể thứ gì làm họ vui, kể cả là câu chuyện về con thỏ trắng. 

Nếu bạn đang làm việc trong một tổ chức thật sự vui vẻ, bạn thậm chí không thể nào lên một kế hoạch làm việc tập trung 6 giờ liên tục, thuần tuý được. Chắc chắn, bạn sẽ có kế hoạch cụ thể để đưa lượng giờ về ít hơn.  Đó chính là cách mà các bạn Google đã khuyến khích nhân viên của mình, với chủ trương ROWE – Result only working environment (môi trường làm việc chỉ dựa vào kết quả). Chính sách này được phát triển bởi Jody Thompson và Cali Ressler từ năm 2003, khi nhân sự của họ được trả công dựa trên thành quả công việc, chứ không phải số giờ làm việc. 

Ngược lại cũng chẳng sao, nếu bạn có kế hoạch sử dụng 100% năng lượng của mọi người cho cả tá giờ mỗi ngày. Bạn vẫn sẽ thu được kha khá kết quả (dù bạn không biết rằng thực tế là đang ít hơn). Bạn cũng đã tạo ra một môi trường khủng khiếp cho công việc, và, bạn thực sự đã thành công tạo một môi trường không có sự đổi mới. Điều đó chẳng hao hao như một sự thành công nào đó hay sao?

Điên quá, điêu vừa thôi, tóm lại là làm việc thế nào?!

Tóm lại là, một khi bạn có thể hình dung về công việc, chắc chắn bạn có thể quyết định những gì sẽ làm với nó. Một số công việc thực sự là một phần của lộ trình, chứ không đơn thuần là một phần của đống  việc lặp đi lặp lại. Một số công việc cần thực hiện bởi một ai đó, chứ không phải bạn, hay nhóm của bạn. Cho dù bạn làm việc gì, bạn không thể làm được tốt nếu như không nhìn thấy rõ ràng công việc của mình. Miễn là bạn có thể hình dung ra công việc một cách tổng thể, bạn có thể xử lý nó tốt. 

Quan trọng nhất, đừng quên hai điều mà chúng ta KHÔNG BAO GIỜ có thể thực hiện được: (1) sự đa nhiệm không bị gián đoạn, và (2) đầu óc trống rỗng.

Nếu đọc đến đoạn này, mà trong đầu bạn không có hình ảnh con thỏ trắng, thì bạn có thể mang khả năng tiềm ẩn để thực hiện hai điểm trên. Nếu không, đừng đa nhiệm, và đừng làm mọi ngày làm việc trở nên không tử tế.

Hãy nhớ rằng, không ai có thể làm bất cứ điều gì với 100% năng lượng. Nếu bạn muốn cống hiến đầy đủ, tử tế cho tổ chức của bạn, bạn cần phải được tối ưu khoảng 50~60%. Bởi năng lượng, năng lượng của bất kể một ai cũng đều thực sự lãng phí nếu như không được phân luồng đúng cách. Và nếu đọc đến đây, hãy thử nhẩm lại xem bạn là con thỏ trắng hay con thỏ gì nhé…

#TeamThotrang #themadieu #forliars

Hoang A. Duc

>> Kỳ sau: Thế mà điêu #2 – Anh em đều là đồng chí!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *